Tự nguyền

0
319

Ở nước mình chẳng có giống tầm ma

Cũng chẳng có bầy thiên nga rũ lông ra chân lý

Cổ tích mãi ngủ quên trên giá mọt găm thời gian cũ kỹ

Em ru mình mê mị nẻo ngày qua…

Đến thế thôi cũng chỉ bấy xót xa

Nhấm nhẳng dỗi hờn dửng dưng mùa rét mướt

Con đường quen hôm nay không có mưa giăng từ phía nao sũng ướt

Cớ sao ngày vẫn vẩy vào thơ?

Em thầm thì muốn gập cong thời gian sau khoé mi mơ

Cứ nhập nhoạng những hình hài vô thức

Những loài cây, bầy chim chẳng có thực

Day những tấm tình nhòe phím chữ đêm đêm..

Chẳng có cây tầm ma, em thay bằng những mũi đan len

Chưa đến rét nàng Bân đã tháo ngược mình từng mũi

Chữ nhảy nhót xóc ra thành dòng nghiêng lầm lụi

Lời tự nguyền em chẳng hoá cho em…

Mỵ

[fblike layout="button_count" show_faces="true" action="like"][googleplusone size="small"][tweet layout="horizontal"]