Mẹ…

0
239

Vu Lan về con thương mẹ nhiều hơn.

20 năm rồi

Con mới lại cầm tay của mẹ

Nhớ ngày vào Sài Gòn mẹ dắt tay con

Ngày đó

Tóc mẹ xanh

và niềm tin dành cho con cũng thắm một màu xanh, mẹ nhỉ!?

 

Tha thiết, yêu thương

Hôm nay, dìu mẹ qua đường

Mẹ nắm lấy tay con

Chặt lắm

Bàn tay bây giờ gầy nhỏ và xương

Nhưng niềm tin dành cho con vẫn xanh màu như 20 năm trước

Cùng niềm thương con theo thời gian cứ mãi dày thêm

20 năm rồi con chẳng lớn khôn lên

Để tóc mẹ bạc, da mồi mới nhận ra mình có lỗi

Vẫn ham chơi và còn nhiều nông nổi

Chỉ sống cho mình chạy theo những cuộc vui

 

20 năm ngủ vùi

Mộng du qua tháng năm và tuổi trẻ

Trưa nay con lại được cầm tay mẹ

Ngược về với ký ức ngày xưa

Biết nói sao cho vừa

 

Xót con 20 năm dài long đong,

Mẹ nói thương con, mẹ khóc…

T. A

bantayme