Má ơi, cho con xin lỗi!

0
218

Ba mất sớm, con lớn lên trong tình thương và dưỡng dục của má, dù nhà nghèo nhưng tuổi thơ của con trôi qua êm đềm. Lũ bạn trong xóm còn phải ganh tị: “Nhà mày nghèo như tụi tao mà sao mày sung sướng quá, muốn gì được nấy?”. Đó là bởi tất cả má đều dành cho con.

Công việc má cũng chỉ là lao động phổ thông, lương chẳng được bao nhiêu. Vậy mà má có thể sắm sửa cho con những bộ đồ mới đẹp để con đến lớp, đi đám tiệc, chơi xuân. Đi đâu về, hễ có cái bánh, cây kẹo hay thứ ngon má cũng cho con dùng. Những đêm đông lạnh buốt, sợ con không đủ ấm, má dành hết chiếc mềm cho con đắp, riêng má co ro sáng đêm vì lạnh. Nhớ nhất là ngày cuối năm, vừa nhận tiền lương của chủ xưởng gạch, má vội dắt con đi chợ tết mua sắm quần áo. Trẻ con mà, thấy cái gì cũng mê, cũng muốn được sở hữu nên con nằng nặc đòi má mua cho bằng được. Má cười khi thấy con vui nên phóng tay chiều theo ý con. Hôm ấy ra về, trong túi má không còn đồng nào. Vậy mà đầu năm nhà cũng có bánh mứt, thịt mỡ, dưa kiệu… chẳng thua gì ai. Con nào hay biết phía sau nụ cười ngọt ngào ấy là nỗi lo toan chất chồng.

Đến tuổi trưởng thành, con xa làng quê bước chân lên thành phố trọ học. Rời vòng tay má, con thản nhiên như chẳng có chuyện gì. Lúc ấy, con còn mừng thầm trong bụng vì từ nay sẽ không ai quản lý, càm ràm như lúc ở nhà, mặc tình mà tung hoành thỏa thích. Và con đã trượt dài theo suy nghĩ đó của mình.

Việc học con vẫn ổn nhưng lại tiêu tiền quá nhiều. Tuổi đôi mươi lẽ ra con phải biết má mình đã già yếu, làm lụng vất vả, sớm tối quạnh hiu, nhưng con thật vô tình khi cứ gọi điện thoại kêu má gửi tiền lên liên tục. Viện cớ đóng học phí, mua sách, tiêu vặt, con đem số tiền xin được mua sắm những bộ quần áo, giày dép mới toanh để cho bằng chúng bạn. Cực thân má nơi quê nhà, phải chạy mượn khắp nơi để đủ gửi cho con ăn học. Má nói: “Tuổi thơ của má không được đến trường, không biết chữ mới khổ cực nhưng thế này. Má chỉ có mình con, nên bằng mọi giá phải lo cho con ăn học nên người chứ không nghỉ nửa chừng”. Lợi dụng niềm hy vọng,  con cứ hay dọa nghỉ học nếu không có tiền chi tiêu. Má sợ, lo và nợ khắp xóm.

Con vẫn biết má đi mượn tiền, chứ cái nghề cấy mạ thuê, gặt lúa mướn, khuân vác gạch bán thời gian thì có là bao tiền mà gửi liên tục. Có nhiều đêm một mình ở nhà, má ho khục khặc, không tiền uống thuốc, má trằn trọc cho đến sáng. Má không quan trọng sức khỏe của mình mà chỉ lo tính mạng của con. Con nói dối rằng bệnh, má chẳng ngần ngại gửi tiền lên bảo đi mua thuốc uống liền. Thậm chí má còn đòi đón xe đò lên thăm vì sợ chuyện chẳng lành.

Cho đến một ngày con ngộ ra tình cảm của má. Đó là lúc con xem vở kịch Lá sầu riêng của soạn giả Hoàng Dũng – Bội Ngọc. Đoạn bác sĩ Sang tâm tình với bà mẹ Diệu đã làm con rơi nước mắt: “Hồi nhỏ má cho con một cái bánh, cái kẹo mà con đeo theo má suốt ngày. Bây giờ má cho con tất cả cuộc đời mà con không nhận sao?”. Lời của bà má ấy sao mà tha thiết, khắc khoải quá, nó giúp con nhớ rằng nơi quê nhà vẫn còn người mẹ già đang ngày đêm khấn nguyện cho mình ăn học nên người.

Bất giác, con nhớ má. Như kẻ u mê chợt bừng lý trí, con thu xếp đồ đạc chạy vội ra bến xe trong buổi chiều cuối tuần nhộn nhịp. Con muốn về bên má để cảm nhận cái tuổi thơ ngọt ngào như thuở nào.

Má ơi, cho con xin lỗi má vạn lần!

Theo TBKTSG