Cây mận trước nhà

0
391

Tôi tự tay cuốc đất trồng cây mận trước nhà mười năm trước. Nay cứ mận có trái thì hái, thì ăn, có người thấy hoa bung từng chùm thì hỏi: khoảng bao lâu thì mận ăn được, tôi lắc đầu không biết.

Lá mận thơm, hoa mận trắng. Hoa nhỏ, không rực rỡ, nằm lấp ló sau những chiếc lá to nên thường khi mận ra hoa, gia chủ vô tâm vô tư như tôi ít biết. Có chăng là nhờ một buổi sáng cuối xuân, tôi ngỡ ngàng thấy trước cửa nhà, hoa mận rụng trắng một góc vườn. Chạy ra nhìn, không dám đặt chân lên chỗ hoa rụng, ngửa mặt lên cây mận, ngắm những cánh mận trắng xanh, khẽ rung rinh sau những chiếc lá, tôi thương cái đẹp mong manh, dễ vỡ. Rồi như một sở thích, mỗi buổi sáng tôi đứng tựa cửa, nhìn lớp lớp hoa mận rơi rụng, không nỡ cầm chổi quét dọn, sợ đau  hoa, sợ làm bẩn đi cái đẹp.

Mận ra hoa, mận cho quả. Những trái mận nhẵn bóng. Quả mận vườn nhà, hơi chua, ngòn ngọt, có cả một chút chát đầu lưỡi nữa. Một chén muối ớt, một rổ mận, tôi ăn trong tích tắc. Mận không có hương vị đặc biệt nhưng được cái, ăn mận nhiều, bụng vẫn nhẹ, không thấy ngán nên đã ăn mận thì thường ăn được nhiều. Mỗi lần khều mận cho lũ trẻ trong xóm, tôi thường cho cả rổ.

Mẹ tôi lên nhà chơi, thấy cây mận trĩu quả, liền vô lấy bao ni lông, bọc lại những chùm quả to để tránh ong chích, sâu đục. Mẹ bảo, khi nào mận chín thì hái bán, lấy tiền lẻ cho con ăn quà vặt. Tôi ứ ư không chịu, gióng cổ nói, cây nhà lá vườn thì nên chia phát cho tụi nhỏ nó mừng. Mẹ dạy rằng, phần nào cho thì cho, phần nào bán thì bán, năng nhặt thì chặt bị. Tôi vâng dạ nhưng rồi mận chín, tôi cũng phân phát cho lũ trẻ trong xóm, vì mỗi lần thấy lũ nhỏ đứng từ xa trầm trồ cây mận, tôi thấy tuổi thơ của mình hiện về, không nỡ bán chi trái mận.

Thuở nhỏ, tôi mong ngày có ba bữa cơm ăn no là mừng rồi, mơ gì chuyện bánh trái. Vườn nhà ông Năm trong xóm có cây mận, mùa trái chín, lũ trẻ chúng tôi lao xao bên rào, thấy trái nào rụng thì nhào vô lượm liền. Chưa hết, còn có tiết mục chờ ông ngủ trưa, đứa canh đứa leo lên hái trộm. Hôm nào xui xẻo thì bị ông Năm vác roi chạy ra, có đứa bị bầm đít vì ông tới nhà mắng vốn với chạ mẹ.

Trẻ con bây giờ ăn uống đầy đủ, có khi thừa mứa chứ đâu như thời chúng tôi, nhưng vẫn thích đứng dòm trái mận chín cũng vì đói con mắt, ăn chưa chắc đã thấy ngon nhưng thèm thì vẫn cứ thèm, trẻ con mà. Trẻ con thì đứa nào cũng muốn được yêu, cho quả mận vườn nhà để các em ngoan ngoãn hơn vì thấy mình được người lớn yêu thương, quan tâm.

Theo Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn